Featured image of post Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất

Cô gái chạy ra khỏi lớp và biến mất

Thì ra dòng đời cũng thay đổi được cậu ấy

1

      Cấp 3 có nhiều giai thoại, những giai thoại tôi nhớ đến nhất chả có mốc cụ thể nào. Mà dạo gần đây trí nhớ của tôi cũng không được tốt lắm, chắc vì phải tiếp thu một đống xác xuất tổ hợp/tích phân đường/ma trận kèm theo một đống thuật toán and tính phức tạp của nó khiến tôi bị quên đi chuyện ngày xưa khá nhiều.

      Có một giai thoại tôi nhớ là cậu ấy hồi năm lớp 11. Cậu ấy không sinh ra ở thành phố này, tính cách có phần hơi “tích cực thái quá”, chả bao giờ tôi thấy cậu ấy buồn, toàn cười nhỉ nhảnh và những câu đùa nhạt nhẽo. Trước tôi có đọc được rằng, càng có thiên hướng “tự nhiên”, ở đây cứ cho là giỏi về tư duy logic + giải tích phân đi. Thì tính cách càng có phần “tự nhiên hơn” (về mặt cảm xúc). Tôi sẽ hiểu theo hướng cậu ấy vô lo vô nghĩ, vì cái gì cậu ấy nghĩ đều có tư duy logic, nên chắc nó có cách giải.

      Tất nhiên thì tôi khẳng định được là cậu ấy học giỏi, bao gồm cả vụ đi thi quốc gia ấy rồi được tuyển thẳng, cơ mà cả cấp 3 tôi chỉ nhớ được cậu là một người always smile và thay vì chạy trốn để giải quyết vấn đề (như tôi) thì cậu ấy trọn cách tìm “ra hướng giải quyết.”

Sau 2 năm mới gặp lại cậu ấy, đôi mắt cậu ấy buồn hẳn.

2

      Chẳng còn giọng cười hồn nhiên như ngày xưa, chẳng còn những câu đùa nhảm, chẳng còn những suy nghĩ mà cậu ấy cho rằng “việc này giải quyết được mà.” Tất nhiên không phải việc gì cũng có thể giải quyết ngay, ngay cả việc tôi có cho là giỏi nhất. Mà cái thay đổi nhất ở đây, là từng câu nói của cậu ấy không còn sự “logic” nữa. Nếu là trước đây: “Tớ không muốn níu anh ấy -> vì giá trị tình cảm khi không còn thì nó là vô dụng mà”. Tức là cậu ấy hiểu được rằng anh ấy không còn tình cảm với cậu ấy nữa và việc cố gắng cũng chỉ nên vô dụng. Điều này có vẻ đúng với quy luật phủ định: “Nếu anh ấy còn tình cảm với tôi, thì chuyện tình này đang hạnh phúc”, và cậu ấy thấy “anh ấy không còn yêu mình nữa, ừ thì mọi chuyện cố gắng làm gì nữa.”

      Ở hiện tại: “Tớ không muốn níu anh ấy -> vì tớ không biết phải làm như nào nữa.” Bỏ qua việc cậu ấy đang bị tình cảm đè lên lý trí, thì việc cậu ấy cho rằng không biết “nên làm gì” hay “nên làm thế nào” là một sự việc của “suy luận tổng quát không chính xác.” Nếu là cậu ấy của ngày xưa, cậu ấy sẽ từ bỏ nếu biết rằng chuyện đấy no hope. Hoặc ít ra cậu ấy sẽ làm rõ vấn đề của sự việc. Cơ mà luyên thuyên nhiều quá, tôi chỉ buồn là đến cả cái thủ đô xô bồ và dòng đời này cũng làm thay đổi được cậu ấy.

      Xin lỗi vì giọng văn mẫu thuẫn và không “logic” này, my mind still is a mess.

2022 Luyana Kat
Last updated on Sep 11, 2023 10:11 +07
comments powered by Disqus
unless otherwise noted.