Recommend Sub
Vẫn là khuyên của nhóm KOGA nha, tại nhóm này hay làm BD ấy (Dead since 2016)
Charlotte BD by Vietnam Key FanClub - KOGA
Or
Đôi chút cảm nhận
Chịu, xem lâu vkl rồi ai mà nhớ
“Charlotte đơn giản như một ngôi sao băng, cũng như thứ năng lực mà bọn trẻ có được cũng chỉ là một căn bệnh của tuổi trẻ, là lúc tính cách mỗi người chưa thành hình, là thời gian tôi cảm tưởng ta có sức khoẻ và năng lực làm được mọi thứ, muốn làm mọi thứ và cũng dễ dàng đánh mất mọi thứ bởi những đau thương, sai lầm.”
Spoler Alert (Xem phim xong mới đọc nhé)
Charlotte là series anime được khởi chiếu năm 2015 do P.A. Work và Aniplex sản xuất, dưới sự phối hợp của đạo diễn Yoshiyuki Asai. Đối với tôi, Charlotte mặc dù có những điểm yếu riêng nhưng đã truyền tải được những giá trị cốt lõi. Thật ra, đa số những bạn có cảm giác thất vọng sau khi bộ anime kết thúc, đó là bởi vì các bạn đã trông chờ một bầu trời sao sáng rực, thay vì là sự vụt chớp dịêu kì của một ngôi sao băng như chủ đề của tác phẩm muốn hướng tới.
Nếu bạn trông chờ một sự hợp lý hay một thế giới mới lạ được xây dựng hoành tráng lệ từ Yoshiyuki thì nên lập tức bỏ ngay ý tưởng đó, bởi vì những cái màu mè như siêu năng lực hay phe phái tà ác chỉ là phụ mà thôi. Bạn đã thấy điều tương tự trong angel beats rồi còn gì -__- Vì thế, hôm nay, tôi không muốn nói đến cái thế giới đầy lỗ hổng logic hay cái kết bị rush của Charlotte, tôi chỉ muốn nói đến cái vụt sáng khiến tôi vô cùng thoả mãn ở ep 7, ep miêu tả bước ngoặc trong sự phát triển tính cách của Yuu và là ep khiến Nao đạt danh hiệu best girl của năm.
Sensei đã thành công trong việc miêu tả tâm lý của Yuu sau cái chết của Ayumi. Đối với Yuu, em gái Ayumi gần như là người thân còn lại duy nhất trong gia đình. Cuộc sống cậu ấm áp khi mỗi sáng có được bữa cơm trứng ngọt lịm do em gái mình làm, mỗi tối về lại có thể cằng nhằng, trông nom nó. Trước khi gặp Nao và nhóm bạn, gần như mọi lo lắng của cậu cũng từ Ayumi, mọi niềm vui của cậu cũng từ nó, và mục đích hành động của cậu vô ý cũng vì nó. Đó là lý do tại sao sau cái chết của em gái, Yuu lại rơi vào khủng hoảng.
Cơn khủng hoảng này khác với trạng thái đau buồn thông thường. Yuu lúc đó không thể khóc. Trong cậu là một mớ cảm xúc hỗn độn, đó có thể là hoang mang, là buồn, là tuyệt vọng, là ân hận, là oán trách bản thân vì cậu không thể bảo vệ được em gái, là căm thù thế giới đã cướp mất người thân duy nhất của cậu, là sợ hãi cuộc sống tiếp theo không có Ayumi,… Sự hỗn loạn đó khiến Yuu cảm thấy chán nản, cậu tự nhốt mình trong phòng, từ chối tất cả sự giúp đỡ từ người thân và bạn bè, bắt đầu giải toả cảm giác bên trong bằng bạo lực và ngông cuồng.
Có nhiều người đến để giúp đỡ và tỏ ra có trách nhiệm với Yuu, nhưng phương thức duy nhất hiệu quả là món trứng đường của Nao. Nói thật, tôi phải khen ngợi tư duy của tác giả ở chi tiết này, cũng như, nếu Nao có thật ngoài đời, tôi sẽ dành cho cô nàng rất nhiều sự kính nể và tôn trọng. Vậy có điều gì chúng ta học được ở đây?
Nao không thương hại hay dạy đời Yuu. Hầu hết mọi người chẳng ai muốn bị thương hại, và rất ghét bị dạy đời. Thương hại là một trạng thái đặc biệt của coi thường. Người đi thương hại đa số là vô tình nhìn nhận hời hợt vấn đề của người khác, nên cách giúp đỡ của họ thường rất nông cạn và khiến người bị thương hại khó chịu, biểu hiện phổ biến nhất là đi dạy đời người khác, trong khi chẳng hiểu tẹo nào về họ. Điều này được thể hiện qua vài ba lời sáo rỗng của Shiranayagi khi đến để giúp Yuu, à vâng, cô ấy đã hét lên với Yuu rằng: “Rõ ràng là tâm lý của cậu đang có vấn đề”. Ôi chèn ơi, có thằng điên nào muốn bị gọi là điên đâu, nên tốt nhất là không nói gì hết mà nên như Nao, lặng lẽ theo dõi họ, để phần nào hiểu và đồng cảm được với tâm trạng của họ.
Ở điểm cuối cùng của sự khủng hoảng, khi Yuu quyết định ngưng làm người để sống dựa vào ma tuý, Nao quyết định xuất hiện. Một sự lựa chọn thời điểm hợp lý, có lẽ bởi vì trước đó Nao vẫn tin Yuu có thể tự động chữa trị vết thương. Đơn giản là cô đã chủ động đưa tay ra để Yuu nằm lấy. Nao mạnh tay đánh đá với Yuu, nhìn thẳng vào mắt cậu như thường ngày (khác hoàn toàn với ánh mắt thương hại của Shiranayagi). Lúc đó, tôi đã hiểu Nao muốn nói thế này: Đấy, tay tôi đây, quyền quyết định nắm lấy hay không là của cậu, nếu cậu không nắm lấy, thì đó cũng là do cậu, tôi vô tội với tương lại sau này của cậu, nhưng tôi tin, cậu vẫn là Yuu tốt bụng, yêu thương bạn bè, sãn sàng giúp đỡ người khác, vì thế, mà tôi sãn sàng nấu cho cậu món cơm trứng giống với công thức mà Ayumi thường nấu..
Món cơm trứng dở ẹt đó đã kéo Yuu về thực tại, nó nhắc nhở về một Ayumi hồn nhiên, dịu dàng, luôn cố gắng hết sức để anh mình sống vui vẻ mỗi ngày. Dù nỗi đau còn đó, nhưng bây giờ cậu có thể dũng cảm đối diện vơi sự thật. Cậu vét nhẵn món cơm và khóc, sau đó quay lại với hội học sinh, tiếp tục gặp bạn bè và giúp đỡ người khác. Món cơm trứng của Nao làm tôi nhớ đến đoạn băng mà Baymax đã bật cho Hiro xem trong Big Hero 6. Đoạn băng đó nhắc nhở Hiro rằng Tadashi luôn muốn làm nhiều điều tốt để mọi người hạnh phúc, để cậu hạnh phúc; điều cậu đang làm và sự hận thù cậu đang mắc phải có thật sự đúng với chân lý sống mà anh cậu đã hi sinh vì nó hay không?
Đấy ep 7 đơn giản vậy thôi, nhưng tôi thấy nó rất đắt giá. Charlotte đơn giản như một ngôi sao băng, cũng như thứ năng lực mà bọn trẻ có được cũng chỉ là một căn bệnh của tuổi trẻ, là lúc tính cách mỗi người chưa thành hình, là thời gian tôi cảm tưởng ta có sức khoẻ và năng lực làm được mọi thứ, muốn làm mọi thứ và cũng dễ dàng đánh mất mọi thứ bởi những đau thương, sai lầm. Sự khác nhau giữa hàn ngàn người chịu mất mát đó là họ có may mắn nhận được một cánh tay chịu chìa ra cách thẳng thắng tôn trọng để giúp đỡ họ không, và họ có tinh tế nhận ra để quyết định nắm lấy nó chăng? Vậy thôi khi còn có thể, hãy cố đưa tay ra thật nhiều lần, và cũng đừng cứng đầu mà không chịu nắm lấy nó, sao băng chỉ vụt qua vài giây thôi.
Sau ep 7 là chuỗi drama nên đau lòng lắm… hongg nói nữa đâu.

Kết phim đối với mình có phần hơi buồn và nuối tiếc, nhưng chả hiểu sao nó lại mang lại một cảm xúc dễ chịu, hài hòa và bình yên đến lạ…
OST
OST của phim thì khỏi bàn nhé, Key làm mà. Phim có đến 3 album được viết riêng cho phim, xem để cảm nhận.