Featured image of post Microhabitat

Microhabitat

Whiskey and cigarettes can make her dignity

      K-drama càng ngày làm càng mình bất ngờ. Maybe

      Bộ này nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng sâu lắng, không quá drama mà lại rất thực tế nữa. Mình học được khá nhiều điều từ phim, cũng như có cái nhìn khác về cuộc sống, rằng có lẽ chúng ta luôn tỏ ra không quá hài lòng với mọi thứ chỉ vì ta không muốn như vậy. Nhưng nếu ta tập cách có thể hài lòng với nó như Miso, góc nhìn thế giới này sẽ khác đi chút.

Her World is around Whiskey and cigarettes

      Xuyên suốt bộ phim là cuộc đời của Miso cũng như quá trình đi “ngủ nhờ” để có thể tiết kiệm tiền trang trải cuộc sống, và hơn cả là nuôi những thứ “nuôi” dưỡng tâm hồn cô, đó là whiskey và thuốc lá, dù có phải đánh đổi nhiều thứ. Bộ phim cho ta tự đặt câu hỏi với bản thân rằng: “Thế nào là đủ đầy.”

Why her smoking scene so cool? :)

      Có một vài chi tiết mình thấy trong phim khá thú vị

Mặc nhiều áo

      Một chị của công ty từng hỏi mình: “Sao em lại mặc nhiều áo thế?”. Mình trả lời đơn giản: “Vì em nghèo đó.”

      Người nghèo thường mặc nhiều áo, vì đơn giản họ không có tiền mua áo xịn (dày) để mặc, rõ ràng là với một chiếc áo lông cừu nhẹ mà ấm, bên trong chỉ cần 2 lớp áo nỉ là đủ.

      Ở đoạn này, Miso và Han-sol đang muốn làm tình, nhưng phải cởi đến tận 7 lớp áo, ta mới thấy được rằng ở Hàn lạnh đến mức nào, và căn trọ của họ không hề có máy sưởi thế nên Han-sol đã nói rằng: “Lạnh quá, ta đợi đến mùa xuân vậy.”

…Well, đau lòng thật

Chuyến đi

      Xuyên suốt hành trình là quá trình xin “ngủ nhờ” của Miso qua những người bạn ở ban nhạc cũ, chi tiết này có thể thấy qua những nơi Miso đến, ta thấy được tên của người bạn cũng như vị trí trong ban nhạc ngày xưa. Tuy có người đối tốt với Miso và lúc đầu rất thoải mái nhưng đều có một kết cục là không muốn Miso ở lại nữa, hoặc cô phải trả ơn gì đó (với ông anh tiền bối là kết hôn). Suy cho cùng, có lẽ ngoài trừ bố mẹ ra, tất cả mối quan hệ luôn là win-win.

Trứng

      Mỗi nơi Miso đến, cô đều cầm theo bịch trứng, 1 phần để hỏi thăm người bạn cũ, cô muốn xem họ sống ra sao, cuộc đời của học có hạnh phúc không. 1 phần vì muốn có quà khi xin ở nhờ. Nhưng có lẽ họ đơn giản không cảm nhận được, mà chỉ hiểu được rằng Miso muốn xin ở nhờ mà thôi. Khá là đau lòng, cho dù cô có ngỏ lời nhận dọn dẹp ở mỗi nơi để chứng minh mình không hề muốn là kẻ ăn bám

Whiskey, Cigarettes, Han-sol

      Khi Han-sol nói sẽ đi công tác hai năm, Miso cảm thấy vô cùng buồn bã, cô nói cuộc sống của cô chỉ hiện hữu 3 thứ này. Nên cho dù cô không có quá nhiều tiền, có vẫn luôn chi tiền cho thuốc lá và Whiskey, kể cả cho dù cô không có tiền để thuê nhà, hay kể cả khi mọi thứ cứ tăng giá liên tục, cô vẫn không chọn bỏ nó. Cô không còn người thân, chả có thú vui cũng như một công việc ổn định để gạt bỏ đi những phiền muộn. Nên tuyệt nhiên chúng là những thứ có thể “tạm thời” khiến cô vui. Han-sol cũng rất yêu Miso, khi mà anh quyết từ bỏ ước mơ của mình (vẽ thì phải, i don’t remember) để có thể mau chóng kiếm tiền mua nhà cho họ. Có thể thấy anh cũng khá bất lực khi phải nhìn Miso đi từng nơi mà xin ở như thế (hoặc không anh chỉ là thằng loser ích kỉ thôi).

Đoạn kết của giấc mơ

      Khi chia tay Han-sol, Miso đã tặng anh một quyển sổ, mong muốn anh có thể vẽ vời tiếp tục giấc mơ. Tuy anh đã chán nản với việc bản thân vô dụng nhưng cô vẫn động viên:

      “Cuộc sống thường ngày của anh có thể là đề tài thú vị cho truyện đó”

      Suy cho cùng, kẻ mộng mơ luôn thắng.

      Đoạn cuối, là cảnh tụ họp của ban nhạc khi bố của anh cả mất. Miso không có mặt cũng như không còn giữ liên lạc với nhóm nữa. Ta có thể thấy cô cũng không hề uống thuốc (tóc đã bạc hoàn toàn)

      Khung cảnh cuối của phim là một lều cắm trại nhỏ bên cạnh những toà nhà trọc trời của Seoul… Mình không mong kết như thế này nhưng sẽ hiểu theo hướng mở, rằng cô thấy hạnh phúc là được. Dù cuộc sống có đơn giản như thế nào chăng nữa, cô vẫn cảm thấy hài lòng.

      Những góc quay và màu phim rất đẹp và tĩnh lặng. Khiến ta cảm thấy chút cô đơn, chút sợ hãi giữa chốn đô thị đông đúc và phồn hoa, một chút lạnh lẽo của mùa đông nữa. Ai cũng mong có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc, ở trong một căn nhà đầy đủ. Nhưng thế nào mới là đủ thì ta luôn khó mà trả lời được.

Rate

8.5/10

comments powered by Disqus
unless otherwise noted.