Some feeling
Cậu nói rằng mặt trời có thể toả sáng bởi vì có bóng đêm
Mặc dù chúng không thể hoà vào làm một, Nhưng bóng đêm vẫn đứng ở đó giữ một khoảng cách nhất định, vì vậy mặt trời không cô độc và luôn toả sáng.
Ban đầu mình không nghĩ là phim sẽ nhiều ý nghĩa đến mức này, dù cho hồi 1 có vẻ hơi nhàm chán, tuy nhiên mình lại quên mất rằng những mảnh ký ức vụn vặn thường ngày sẽ góp phần xây dựng nhũng điều ý nghĩa nhất của sau này. Bộ phim đã đánh đúng vào điểm đó khi sau này những hồi ức được “tua” lại, nó mới là quý giá. Nó là cả tuổi thơ của hai nhân vật, của những ngọn đồi mà cả hai cùng leo, cùng những lần trốn học và chú mèo hay ngồi góc hiên nhà đó… và hơn cả là những bức tranh mà cậu ấy vẽ.

Phim lồng ghép rất nhiều hình ảnh liên quan đến những bức tranh, cũng đồng thời tượng trưng cho cảm xúc mà nhân vật chính nói ở đầu phim. Rằng ta có thể vẽ cảm xúc lên tranh, không chỉ đơn thuần là một hình vẽ, làm mình đồng thời nhớ lại bộ phim Spider-man: Across the spider-verse gần đây, khi mà cảm xúc của nhân vật được khắc hoạ lên màn ảnh.

Ahn Mi so. “Mi-so” có nghĩa là “mỉm cười”, nhưng “Ahn” lại có nghĩa là “không”. Cuộc đời của Mi-so ngay từ đầu đã định rõ sự bất hạnh. Gia đình cô làm ăn khó khăn, người mẹ không quan tâm cô đủ đầy, bỏ cô lại một mình chới với giữa dòng đời hối hả. May mắn cũng không bao giờ đến với cô gái nhỏ. Bạn trai của người bạn thân nhất có tình cảm với mình; đời sống chật vật, khốn khổ ở Seul, kiếm tiền, mỏi mệt, lao lực, kiệt quệ, bị lừa dối, mất tiền, chẳng bao giờ đạt đến hào quang, gục ngã… Ko-Ha-eun ngược lại, cái tên đó lại có một ý nghĩa đẹp. Nó là “dải ngân hà mùa hè”. Ko- Ha-eun có một gia đình đầm ấm hạnh phúc, có người bạn trai tốt, sẵn sàng yêu thương cô, bù đắp và sửa chữa; có một cuộc sống êm đềm, ổn định bởi vốn con người ấy nhẹ nhàng, tinh tế. Nhưng thứ mà Ha-Eun không có được lại là sự tự do, mơ ước, thứ sâu thẳm và bấn loạn trong người con gái vốn dịu dàng, nhẫn nhịn. Ko-Ha-Eun là ánh sáng trong cuộc đời vốn tăm tối của Ahn-Mi-so. Ko-Ha-Eun là người duy nhất yêu thương Mi-so thật lòng, Ko-Ha-Eun mang đến hơi ấm cho Mi-so. Còn cái mà Mi-so mang đến cho Ha-Eun lại chính là một nguồn sáng mới mẻ, một cái gì đó khuấy động trong cuộc đời vốn yên bình phẳng lặng của Ha-Eun. Họ chính là mặt trời và bóng tối- những thứ song hành không thể tách rời, nhưng cũng là những thứ tự chúng triệt tiêu nhau.

Trước đây mình từng nghĩ, hai người bạn là phải có những điểm tương đồng nhau, là phải có chung sở thích cũng như một quan điểm chính trị. Nhưng mãi sau này mình mới nhận ra rằng, hai người bạn ban đầu cũng chỉ là 2 người xa lạ… Và quá trình ta chấp nhận nhau ý nghĩa gấp ngàn lần ta tìm điểm chung để hợp. Và thực sự mình rất bất ngờ khi bức tranh vẽ Mi-so không phải hoàn toàn do Hae-eun vẽ hoàn toàn, mà là cảm xúc của 2 người hoàn thiện lại. Phim cũng miêu tả xuất sắc sự khác nhau giữa 2 nhân vật, một người tự do, phóng khoáng… Còn một người mãi đứng trong vùng an toàn. Mình nhớ mãi 1 câu mà ha-eun nói, và giờ chúng ta đã đổi chỗ cho nhau, tớ giống cậu của ngày xưa, còn cậu lại giống tớ bây giờ. Và mình thực sự thích đoạn mà Hae-eun quay lại nơi Mi-so từng sống… chả biết nữa, chỉ là cảm thấy đó mới chính là một cảm xúc vô hình gọi là “soul mate”

Tuy nhiên tất nhiên là phim còn khá nhiều sạn, chắc là do chuyển thể nên biên kịch đã phải sửa đi khá nhiều sao cho phù hợp hơn. Mình khá cảm thấy khó chịu về hành động của các nhân vật khi mà Mi-so có thể giải thích sớm hơn với Ha-eun về sợi dây chuyền, để mọi chuyện không đi xa đến vật. Còn thằng nam phụ thì no hope vl, chắc thêm vào cho có.
OST
Tiếng piano hay vccc huhu :((
My rate
7/10